Hiển thị các bài đăng có nhãn Cổ Thi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Cổ Thi. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Tư, 24 tháng 5, 2017
Cư Trần Lạc Đạo Phú Đệ Cửu Hội
Vậy cho hay:
Cơ quan tổ giáo,
Tuy khác nhiều đàng (đường),
Chẳng cách mấy gang.
Chỉn xá nói từ sau Mã tổ;
Ắt đã quen thuở trước Tiêu Hoàng.
Công đức toàn vô, tính chấp si càng thêm lỗi;
Khuếch nhiên bất thức, tai ngu mảng ắt còn vang.
Sinh Thiên Trúc, chết Thiếu Lâm, chôn dối chân non Hùng Nhĩ;
Thân bồ đề, lòng minh kính, bài giơ mặt vách hành lang.
Vương lão chém mèo, lại trẩy lòng ngừa thủ toạ;
Thầy Hồ khua chó, trỏ xem trí nhẹ con giàng.
Chợ Lư Lăng gạo mắt quá ư, chẳng cho mà cả;
Sở Thạch Đầu đá trơn hết tấc, khôn đến thưa đang.
Phá Táo cất cờ, đạp xuống dấu thiêng thần miếu;
Câu Chi dời ngón, dùng đòi nếp cũ ông ang.
Lưỡi gươm Lâm Tế, nạng Bí Ma, trước nạp tăng no dầu tự tại;
Sư tử ông Đoan, trâu thầy Hựu, răn đàn việt hượm xá nghênh ngang.
Đưa phiến tử, cất trúc bề, nghiệm kẻ học cơ quan nhẹ nhẵn;
Xô hòn cầu, cầm mộc thược, bạn thiền hoà thửa khoe khoang.
Thuyền Tử rà chèo, dòng xanh chửa cho tịn tẩy;
Đạo Ngô múa hốt, càn ma dường thấy quái quàng.
Rồng Yển lão nuốt càn khôn, ta xem chỉn lệ;
Rắn ông Tồn ngang thế giới, người thấy ắt dương.
Cây bách là lòng, thác ra trước phải phương Thái Bạch;
Bính đinh thuộc hoả, lại trở sau lỗi hướng Thiên Cang.
Trà Triệu lão, bánh Thiều Dương, bầy thiền tử hãy còn đói khát;
Ruộng Tào Khê, vườn Thiếu Thất, chúng nạp tăng những để lưu hoang.
Gieo bó củi, nẩy bông đèn, nhân mang mới nết;
Lộc đào hoa, nghe tiếng trúc, mặc vẻ mà sang.
Chữ Nôm:
第九會
丕朱処
機關祖教
雖恪饒塘
庄隔某剛
㐱舍吶自罒馬祖
乙乑涓課訳蕭皇
功德全無,性執癡強添磊
廓然不識,碒愚渕乙群肹
生天竺,折少林,畕肁真筃熊耳
身菩提,峼明鏡,牌剶炦壁行廊
王老斬貓,辣忛峼馭首坐
柴胡摳匵,擼娂智珥昆床
悪盧陵欕末過於,庄朱麻垰
所石頭廏瀾歇則,坤典撪當
破灶拮棋,踏笹酉煶神庙
俱胝移阮,用隊躡躡翁盎
攨劍臨济,鑲秘魔,訳衲僧奴油自在
獅子翁端,橮柴佑,譤檀越歛舍迎昂
媫扇子,拮竹篦,驗几學機關珥(-)
芻丸毬,倿木杓,伴禪和所木誇光
船子耶掉,匇籑渚朱羨洗
道吾扄笏乾魔羕体怪光
纅偃老訥乾坤,些娂㐱戾
氜蓊存昂世界,勜体乙揚
夛柏羅峼,托歯訳沛方太白
丙丁屬火,吏呂罒磊向天罡
茶趙老餅韶陽,排禪子矣群肁渴
鋫曹溪園少室,眾衲僧仍底留荒
招勑檜乃厠嘫,因芒買涅
祿桃花宜曢竹,默峃高禥
Nguồn: Thơ văn Lý Trần, NXB Khoa học xã hội, 1977
Thứ Tư, 5 tháng 4, 2017
Cư Trần Lạc Đạo Phú Đệ Bát Hội.
Chưng ấy:
Chỉn xá tua rèn;
Chớ nên tuyệt học.
Lay ý thức chớ chấp chằng chằng;
Nén niềm vọng mựa còn xóc xóc.
Công danh mảng đắm, ấy toàn là những đứa ngây thơ;
Phúc tuệ gồm no, chỉn mới khá nên người thực cốc.
Dựng cầu đò, dồi chiền tháp, ngoại trang nghiêm sự tướng hãy tu;
Săn hỷ xả, nhuyễn từ bi, nội tự tại kinh lòng hằng đọc.
Rèn lòng làm bụt, chỉn xá tu một sức dùi mài;
Đãi cát kén vàng, còn lại phải nhiều phen lựa lọc.
Xem kinh đọc lục, làm cho bằng thửa thấy thửa hay;
Trọng bụt tu thân, dùng mựa lỗi một tơ một tóc.
Cùng nơi ngôn cú, chỉn chăng hề một phút ngại lo;
Rất thửa cơ quan, mựa còn để tám hơi dọt lọc.
Trần Nhân Tôn
Chữ Nôm:
第八會
徵意
㐱舍須煉
渚年絕學
來意識渚執澄澄
裵念妄罵群觸觸
功名忙(-)意全羅仍打疑(-)
福慧兼奴㐱買可年勜實谷
鄧橋渡,搥廛塔,外莊嚴事相矣修
刪喜捨,軟慈悲,內自在經峼恒讀
煉峼乄孛,㐱舍修蔑飭搥埋
待葛見釺,群吏沛饒番瀘淥
娂經讀錄,乄朱朋所体所処
重孛修身,用罵磊蔑絲蔑泘
穷尼言句,㐱庄兮蔑丿櫀盧
栗所機關,罵群底爑唏突祿
Nguồn: Thơ văn Lý Trần, NXB Khoa học xã hội, 1977
Thứ Ba, 31 tháng 1, 2017
Lạng Châu Vãn Cảnh -Trần Nhân Tôn
諒 州 晚 景 Lạng Châu Vãn Cảnh
陳仁宗 Trần Nhân Tôn
古 寺 淒 涼 秋 靄 外 Cổ tự thê lương thu ái ngoại,
漁 船 蕭 瑟 暮 鐘 初 Ngư thuyền tiêu sắc mộ chung sơ
水 明 山 靜 白 鷗 過 Thuỷ minh sơn tĩnh bạch âu quá,
風 定 雲 閒 紅 樹 疏 Phong định vân nhàn hồng thụ sơ
漁 船 蕭 瑟 暮 鐘 初 Ngư thuyền tiêu sắc mộ chung sơ
水 明 山 靜 白 鷗 過 Thuỷ minh sơn tĩnh bạch âu quá,
風 定 雲 閒 紅 樹 疏 Phong định vân nhàn hồng thụ sơ
Dịch Nghĩa : Cảnh Chiều Ở Lạng Châu
Sương thu bao phủ bên ngoài ngôi chùa cổ trong thật ảm đạm
Thuyền câu buồn bã trong khi tiếng chuông chiều từ ngôi chùa bắt đầu vang lên
Nước trong xanh núi im lặng, những chim âu trắng bay qua
Không một chút gió mây nhàn nhã trôi, lá đỏ trên cây đã thưa thớt.
Dịch Thơ: Lạng Châu Về Chiều
1-
Khói thu chùa cổ đìu hiu
Thuyền chài quạnh quẽ chuông chiều vọng vang
Nước non lặng âu bay ngang
Cây thưa lá đỏ mây nhàn gió im.
2-
Sương thu mờ phủ bóng chùa xưa
Hiu quạnh thuyền câu chuông vẳng đưa
Núi vắng nước trong chim trắng vượt
Mây nhàn gió lặng lá cây thưa.
Quên Đi
Các bài Thơ Dịch Khác
Lạng Châu Chiều Về
Chùa xưa lạnh lẽo sương thu
Chuông chiều nhẹ điểm âm u thuyền chài
Nước trong núi lặng chim bay
Lơ thơ lá đỏ nhàn mây gió dừng
KimOanh
***
Chiều Thu Ở Lạng Châu
BÀI 1 :
Chùa xưa khói tỏa sương thu ẩm,
Chuông vọng thuyền câu thấp thoáng đây.
Non xanh nước biếc chim bay,
Trời mây gió lặng lá cây rơi hồng.
BÀI 2 :
Chùa xưa ảm đạm khói sương thu,
Ngư phủ, chuông ngân vọng mịt mù.
Non nước bạch âu bay lặng lẽ,
Mây trôi lá đỏ rụng âm u.
Mai Xuân Thanh
Ngày 19 tháng 10 năm 2016
***
Chiều Thu Ở Lạng Châu
Thiền tự đìu hiu lạnh khói sương
Thuyền con ngư phủ lắng nghe chuông
Nước trong núi dựng chim âu lượn
Mây gió ngừng trôi lá trở hường
Trần Thị Kim Dung
***
Chiều Thu Thăm Cảnh Lạng Châu
Sương Thu phủ chùa xưa buồn hiu hắt
Bóng thuyền câu lắng vọng tiếng chuông ngân
Chim bay qua núi vắng suối trong ngần
Mây lãng đãng biếng trôi nhìn lá đỏ
songquang
***
Lạng Châu Vãn Cảnh
Chùa xưa ảm đạm sương thu kín
Chuông điểm thuyền câu thêm hắt hiu
Non vắng nước trong chim trắng lượn
Gió yên mây nhẹ lá thưa nhiều
Kim Phượng
***
Chiều Lạng Châu
Trong khói thu, chiều xưa hiu hắt
Vẳng chuông chiều xao xác thuyền câu .
Nước trong núi lặng cánh âu
Cây rừng lá đỏ, thì thầm gió mây .
Mailoc
Cảnh Chiều Ở Lạng Châu
PKT 10/24/2016
Chùa cổ , chiều thu, sương khói phủ ,
Thuyền câu , chuông động, cảnh bên đời ,
Nước trong , núi quạnh , bóng âu trắng ,
Gió lặng , mây ngừng, ngắm ... lá rơi !
Lạm Bình : Lạng Châu Vãn Cảnh là 1 bài thơ thiền của Sư Tổ sáng lập dòng Thiền Trúc Lâm Yên Tử , trộm nghĩ ,xin được phép nói ra đây , chuyển dịch bài này không phải là khó mà là không thể đối với tôị . Một bài thơ thiền trên cả tuyệt vơì .Còn Cảnh Chiều Ở Lạng Châu của PKT chỉ là một bản lược dịch, cốt ý giữ được phần nào ý thiền của nguyên tác , nhưng thật đã quá đỗi vụng về. Riêng gửi Quên Ði Huỳnh Hữu Ðức và quý anh chị em để bày tỏ chút tình cảm mến và cũng như thường lệ là để đọc cho vui cùng chữ nghĩa với nhau thôi .
PKT 10/24/2016
***
Theo huynhhuuduc.blogspot.com
Thứ Ba, 10 tháng 1, 2017
Vũ Lâm Thu Vãn - Trần Nhân Tôn
武 林 秋 晚 Vũ Lâm Thu Vãn
陳仁宗 Trần Nhân Tôn
畫 橋 倒 影 蘸 溪 橫 Hoạ kiều đảo ảnh trám khê hoành
一 抹 斜 陽 水 外 明 Nhất mạt tà dương thuỷ ngoại minh
寂 寂 千 山 紅 葉 落 Tịch tịch thiên sơn hồng diệp lạc
濕 雲 和 露 送 鐘 聲 Thấp vân hoà lộ tống chung thanh.
Dịch nghĩa: Chiều Thu Nơi Vũ Lâm
Cây cầu và cái bóng đảo ngược vắt ngang qua suối giống như vẽ
Một vạt nắng chiều chiếu sáng bên ngoài dòng nước.
Ngàn núi lặng yên lá đỏ rụng rơi
Mây ướt lẫn sương giăng tiếng chuông vang xa.
Dịch Thơ
Chiều Thu Vũ Lâm
Như tranh vẽ suối cầu soi bóng
Bìa nước chiều nghiêng vệt sáng vàng
Yên ắng ngàn non hồng lá rụng
Sương mờ mây ẩm tiếng chuông vang
Quên Đi
Các Bài Thơ Dịch Khác
BÀI 1 : Vũ Lâm Một Chiều Thu
Như tranh hình bóng suối cầu ngang,
Ánh nắng chiều soi phản chiếu vàng.
Lá đỏ non ngàn rơi lặng lẽ,
Sương mây ẩm thấp vọng chuông vang.
BÀI 2 : Chiều Thu Tại Vũ Lâm
Soi bóng cầu ngang suối tựa tranh,
Nắng chiều phản chiếu nước trong xanh.
Non ngàn lá đỏ rơi êm ả,
Sương ướt mây mù chuông vọng thanh.
Mai Xuân Thanh
***
Chiều Thu Ở Vũ Lâm
Cầu soi xuống suối như tranh vẽ
Vệt nắng chiều nghiêng mép nước tràn
Lá đỏ rụng trên ngàn núi lặng
Mây mù sương tỏa tiếng chuông ngân
Phương Hà
***
Chiều Thu Ở Vũ Lâm
Cầu soi bóng nước trên sông,
Nghiêng nghiêng vệt nắng chiếu hồng tà dương.
Lá bay tơi tả trời sương,
Mây chùn xuống thấp tiếng chuông ngân dài !
Đỗ Chiêu Đức
***
Chiều thu ở làng Vũ Lâm (*)
Bóng cầu, ảnh ngược, vắt ngang khe;
Mặt nước lung linh, vệt nắng về.
Lặng lẻ non Thiên, hồng điệp rụng;
Mây, sương cùng tiễn tiếng chuông quê.
Danh Hữu
Bóng cầu, ảnh ngược, vắt ngang khe;
Mặt nước lung linh, vệt nắng về.
Lặng lẻ non Thiên, hồng điệp rụng;
Mây, sương cùng tiễn tiếng chuông quê.
Danh Hữu
(*) Làng Vũ Lâm ở xã Ninh Hải, huyện Hoa
Lư, tỉnh Ninh Bình ngày nay. Năm 1293, Trần Nhân Tông nhường ngôi vua cho con
và trở thành Thái thượng hoàng. Năm sau, ngài đến thăm nơi đây và làm bài thơ
này. Bài thơ mang ý hướng định xuất gia.
Ghi chú : Bài thơ này, câu đầu nhiều người hiểu sai. Họa kiều đảo ảnh
là cây cầu soi ngược bóng mình xuống dòng nước; Trám khê hoành là nằm vắt ngang
dòng khe.
***
Chiều Thu Ở Vũ Lâm
Bài 1:
Bài 2:
Bài 1:
Bóng cầu in suối giống như tranh
Vạt nắng nghiêng chiều dòng nước xanh
Lá đỏ rụng rơi rừng vắng vẻ
Sương đầm mây quyện tiếng chuông thanh
Bài 2:
Khe suối cầu soi bóng
Nắng chiếu vàng nước trong
Lá rơi hồng đất núi
Mây, sương, tiếng chuông đồng
Trần Kim Dung
***
Vũ Lâm Chiều Thu
Ngang dòng suối cầu in bóng ngược
Vạt nắng chiều sóng nước mênh mang .
Vàng rơi lặng lẽ trên ngàn
Sương run mây thấp chuông ngân tiễn chiều.
Mailoc phỏng dịch
***
Chiều Thu Ở Vũ Lâm
Cầu soi bóng,cầu in đáy nước
Nắng chiều nghiêng như ngược tranh treo
Lá vàng rơi chẳng tiếng vèo
Mây giăng sương ẩm chuông chiều vẳng xa
Song Quang
***
***
Chiều Thu Ở Vũ Lâm
Cầu treo
ảnh ngược ngang dòng suối
Mép nước chiều
in vệt nắng tàn
Lá đỏ non ngàn
rơi tĩnh mịch
Mây hòa
sương ẩm tiếng chuông vang!
Nguyễn Đắc
Thắng
***
( theo huynhhuuduc.blogspot.com )
( theo huynhhuuduc.blogspot.com )
Thứ Tư, 21 tháng 12, 2016
Phong vũ vãn bạc
Cùng
Bạn ,
Chiều
thứ bảy buồn, đọc bài thơ nầy lòng tôi vô cùng cảm
khái, phỏng dịch gởi đến bạn thân đọc chơi, Qua cảnh
vật nên thơ của Đất Trời, thi nhân cảm xúc gởi lòng
mình qua vài câu thơ nhưng nghe thấm thía vô cùng .
Thân mến
Mailoc
風雨晚泊 Phong vũ vãn bạc
白居易
Bạch Cư Dị
苦竹林邊蘆葦叢, Khổ trúc lâm biên lô vĩ tùng
停舟一望思無窮。 Đình chu nhất vọng tứ vô cùng
青苔撲地連春雨, Thanh đài phác địa liên xuân vũ
白浪掀天盡日風。 Bạch lãng hiên thiên tận nhật phong
忽忽百年行欲半, Hốt hốt bách niên hành dục bán
茫茫萬事坐成空。 Mang mang vạn sự tọa thành không
此生飄蕩何時定, Thử sinh phiêu đãng hà thời định
一縷鴻毛天地中 Nhất lũ hồng mao thiên địa trung
苦竹林邊蘆葦叢, Khổ trúc lâm biên lô vĩ tùng
停舟一望思無窮。 Đình chu nhất vọng tứ vô cùng
青苔撲地連春雨, Thanh đài phác địa liên xuân vũ
白浪掀天盡日風。 Bạch lãng hiên thiên tận nhật phong
忽忽百年行欲半, Hốt hốt bách niên hành dục bán
茫茫萬事坐成空。 Mang mang vạn sự tọa thành không
此生飄蕩何時定, Thử sinh phiêu đãng hà thời định
一縷鴻毛天地中 Nhất lũ hồng mao thiên địa trung
Bản dịch của MaiLộc
Bên bờ lau , trúc tre xào xạc ,
Buộc
con thuyền , bát ngát vời trông .
Mưa xuân đất phủ rêu phong
Suốt ngày sóng gió bọt tung trắng trời .
Tuổi trăm năm nửa đời chớp nhoáng ,
Muôn việc trần thấp thoáng có không .
Bao giờ thôi hết bềnh bồng ?
Giữa trời lơ lửng lông hồng nhẹ
tênh.
MaiLoc
***
Đậu Thuyền Chiều Mưa Gió
Bụi lau khóm trúc giữa mênh mông
Thuyền nhỏ xa mờ lãng đãng trông
Mưa suốt mùa xuân rêu xanh sắc
Ngày dài gió lộng sóng không cùng
Trăm năm chớp mắt qua già nửa
Muôn việc rồi ra cũng hoá không
Rốt lại đời ta lang thang mãi
Như lông hồng lơ lửng từng không
C.D.M.
***
SQ cũng xin mua vui cùng các bạn "vườn thơ thẩn"
Bụi lau khóm trúc giữa mênh mông
Thuyền nhỏ xa mờ lãng đãng trông
Mưa suốt mùa xuân rêu xanh sắc
Ngày dài gió lộng sóng không cùng
Trăm năm chớp mắt qua già nửa
Muôn việc rồi ra cũng hoá không
Rốt lại đời ta lang thang mãi
Như lông hồng lơ lửng từng không
C.D.M.
***
SQ cũng xin mua vui cùng các bạn "vườn thơ thẩn"
Để
không vượt qua ý người xưa,SQ cũng chỉ lượm lặt ghép
lại mà thôi. Mong lượng thứ.
SQ
GIÓ MƯA TỰ
VẤN
Ven bờ lau sậy mọc thong dong
Một chiếc thuyền con dõi mắt trông
Mưa đổ tiết Xuân rêu
sắc thắm
Gió lay
ngày cuối sóng lung tung
Trăm
năm mấy chốc, giờ hơn nữa
Vạn sự rồi qua , có tựa không
Phiêu lãng bao giờ ta cố định ???
Đất trời nhẹ thể một
lông hồng !!
SONG QUANG
***
Đỗ Chiêu Đức Diễn Nôm :
Rừng trúc xạc xào khua lao sậy,
Dừng thuyền cảm xúc cảnh vô cùng.
Rêu xanh phủ đất mưa xuân ướt.
Sóng bạc ngất trời gió lộng tung.
Thoáng chốc trăm năm đà quá nửa,
Mơ hồ vạn sự cũng thành không.
Kiếp nầy phiêu bạc khi nào nghỉ ?
Một sợi tơ trời lãng đãng trông.
Đỗ Chiêu Đức.
Dừng thuyền cảm xúc cảnh vô cùng.
Rêu xanh phủ đất mưa xuân ướt.
Sóng bạc ngất trời gió lộng tung.
Thoáng chốc trăm năm đà quá nửa,
Mơ hồ vạn sự cũng thành không.
Kiếp nầy phiêu bạc khi nào nghỉ ?
Một sợi tơ trời lãng đãng trông.
Đỗ Chiêu Đức.
***
Thưa quí Thi hữu,
Tôi xin cố gắng nương theo ý tác giả được
gần chừng nào hay chừng nấy mà dich bài này để cùng
nhau góp vui với qui bạn
Thân chào
Quang Tuấn
NEO THUYỀN TRÊN BẾN MƯA
Lau trúc mọc đầy khắp dải sông
Cho thuyền đỗ bến xa vời trông.
Mưa Xuân dầm đất rêu xanh biếc
Gió lộng tung trời sóng trắng trong.
Thấm thoát trăm năm qua quá nửa
Miên man vạn sự trở thành không.
Bao giờ yên ổn đời phiêu lãng?
Nhẹ bổng chiếc lông cõi mịt mùng .
Quang Tuấn
***
Thân chào
Quang Tuấn
NEO THUYỀN TRÊN BẾN MƯA
Lau trúc mọc đầy khắp dải sông
Cho thuyền đỗ bến xa vời trông.
Mưa Xuân dầm đất rêu xanh biếc
Gió lộng tung trời sóng trắng trong.
Thấm thoát trăm năm qua quá nửa
Miên man vạn sự trở thành không.
Bao giờ yên ổn đời phiêu lãng?
Nhẹ bổng chiếc lông cõi mịt mùng .
Quang Tuấn
***
Quên
Đi xin góp đôi dòng:
Đường hoạn lộ của Bạch Cư Dị cũng lắm gian nan. Đang tước trọng quyền cao ở triều đình, từ từ bị giáng xuống làm một viên quan coi việc quân ở tận huyện Giang Châu. Có phải đây lả tâm trạng của Ông trong bài "Phong Vũ Vãn Bạc"?
Đường hoạn lộ của Bạch Cư Dị cũng lắm gian nan. Đang tước trọng quyền cao ở triều đình, từ từ bị giáng xuống làm một viên quan coi việc quân ở tận huyện Giang Châu. Có phải đây lả tâm trạng của Ông trong bài "Phong Vũ Vãn Bạc"?
Phong Vũ Vãn Bạc
Khổ trúc lâm biên lô vi tùng,
Đình chu nhất vọng tư vô cùng .
Thanh đài phác địa liên xuân vũ,
Bạch lãng hiên thiên tận nhật phong.
Hốt hốt bách niên hành dục bán,
Mang mang vạn sự toạ thành không.
Thử sinh phiêu đãng hà thì định?
Nhất lũ hồng mao thiên địa trung.
Dịch Nghĩa : Neo Thuyền Đêm Mưa Gió
Đám sậy cạnh bên rừng tre
Thuyền đã dừng lại, bồi hồi nhìn về chốn xa xăm
Mưa xuân liên tiếp khiến rêu xanh phủ đầy mặt đất
Sóng bạc đầu như được gió nâng lên trời lúc cuối ngày
Thoáng chốc trăm năm đi qua muốn nửa
Tràn ngập muôn việc trên đời lại phải ngồi không
Cuộc sống trôi giạt bao giờ mới ổn định
Hay như những chiếc lông hồng giữa đất trời.
Dịch Thơ :
Neo Thuyền Đêm Mưa Gió
Bên cạnh rừng tre chen chúc sậy
Dừng thuyền xao xuyến vợi vời trông
Mưa xuân ẩm đất rêu xanh phủ
Sóng gió nước đùa trắng cả sông
Thoáng chốc trăm năm đà được nửa
Ngập tràn muôn việc lại ngồi không
Bao giờ ổn định thân trôi giạt
Hay mãi lưng trời tựa chiếc lông
Quên Đi
***
NEO THUYỀN ĐÊM
MƯA
Neo thuyền bên đám sậy chen dầy
Ngơ ngẩn nhìn về chốn
cuối mây
Thấm đẫm
mưa xuân, rêu phủ đất
Tung trào sóng bạc, gió đưa ngày
Nửa đời thấm thoát, chưa yên
phận
Mọi việc
bời bời, vẫn bó tay
Như
chiếc lông hồng trong vũ trụ
Đời ta ổn định lúc nào đây?
Lộc Mai
Thứ Sáu, 25 tháng 11, 2016
Ngẫu Thành 2 - Nguyễn Trãi
偶 成 Ngẫu Thành 2
世上黃梁一夢餘 Thế thượng hoàng lương nhất mộng dư,
覺來萬事總成虛 Giác lai vạn sự tổng thành hư.
如今只愛山中住 Như kim chỉ ái sơn trung trú,
如今只愛山中住 Như kim chỉ ái sơn trung trú,
結屋花邊讀舊書 Kết ốc hoa biên độc cựu thư.
阮廌 Nguyễn Trãi
Dịch nghĩa
Đời này cũng như một giấc mộng kê vàng mà thôi
Muôn việc khi nghĩ lại tất cả cũng không hề thực
Thế nên ngày hôm nay mới thích ở trong núi
Làm nhà cạnh vườn hoa và đọc những sách cũ xưa.
Muôn việc khi nghĩ lại tất cả cũng không hề thực
Thế nên ngày hôm nay mới thích ở trong núi
Làm nhà cạnh vườn hoa và đọc những sách cũ xưa.
Dịch Thơ:
Chợt Viết Ra
Cuộc đời như giấc mộng trôi qua
Muôn việc gẫm suy ảo chính là
Nay núi tìm về theo ý thích
Dựng lều sách cũ đọc cùng hoa
Quên Đi
***
CHỈ MỘT GIẤC KÊ VÀNG
Giấc mộng kê vàng mới thoáng qua,
Thành công, thất bại, ảo thôi mà.
Nay ta ở núi tùy duyên phận,
Sách cũ lều thơ đọc ngắm hoa !
Mai Xuân Thanh
BẤT CHỢT
NGẪU NHIÊN RA CỚ SỰ
Kê vàng một giấc mộng mông lung,
Mọi sự chung qui cũng số không.
Lên núi an nhiên mà tự tại,
Lều tranh đọc sách thưởng hoa hồng.
Mai Xuân Thanh
***
Ngẫu Nhiên Làm
Cuộc đời như giấc kê vàng thôi
Muôn sự hư không tỉnh mộng rồi .
Nay thích ở cùng rừng núi thẳm ,
Bên hoa đọc sách dựng lều chơi .
Mailoc phỏng dịch
***
Cùng các bạn yêu thơ Việt,
Hôm nay chủ nhật, mở máy lên gặp bài thơ của cụ Nguyễn Trãi do bạn Quên Đi giới thiệu, thật vui ! Nhưng trước khi góp thơ thì xin có vài lời thư giản cùng quí bạn.
1.- Trong thơ của Nguyễn Trãi có 2 bài mang tên Ngẫu Thành (ngẫu nhiên mà thành ra), một bài 'bát cú' cụ làm lúc cụ "hết việc, ngồi không" khi cụ còn tại chức và bài này là khi cụ đã về hưu. Hai bài đều mang tên Ngẫu Thành. Ý là, cụ muốn giải thích chuyện : Khi đang tại chức mà ngồi không và khi đã về hưu, lại có việc làm. Cả hai cái việc trái khuấy ấy xảy ra đều là chuyện ngẫu thành cả, nghĩa là không phải đến từ ý muốn của mình. Chúng ta trong đời chắc cũng có nhiều vị có cùng hoàn cảnh như cụ Nguyễn Trãi ?
2.- Câu 2 : Giáo lai, vạn sự tổng thành hư 覺來萬事總成虛 : Tỉnh giấc, muôn việc thảy rồi ra không có gì. Bạn Quên Đi diễn xuôi : Muôn việc khi nghĩ lại tất cả cũng không hề thực. Như vậy là bạn đã hiểu sai câu thơ, vì bị câu thơ trước ám ảnh. Giấc kê vàng là một ví dụ, còn chuyện đời của tác giả thì vẫn là chuyện thực đã xảy ra. Cụm từ覺來này có 2 âm đọc : Giác lai và Giáo lai. Đọc Giác thì Giác là hiểu biết, còn đọc Giáo thì giáo là thức giấc. Ở đây, xét theo văn cảnh, thì phải đọc Giáo với nghĩa Thức giấc (anh chàng Lư Sinh khi thức giấc mới hay những gì mình vừa trải qua đều chỉ là chuyện trong mộng). Hư虛 : Hư là hư không, là chuyện đang thực trở nên không có gì, khác với : Không hề thực là chuyện chưa hề xảy ra. Câu thơ của tác giả là muốn đem câu chuyện anh chàng Lư Sinh để biện giải cho cuộc đời của chính tác giả, chứ không phải là kể chuyện Giấc kê vàng của Lư Sinh. Nguyễn Trãi là nhà chính trị, thơ ông, tất nhiên không nói chuyện xuông. Có vậy, ông mới được thế giới ngưỡng mộ, họ ngưỡng mộ về tư cách của ông chứ không phải thi tài của ông. Họ đâu có thưởng thức được thơ ông như chúng ta.
3.- Bài thơ này, câu cuối có 2 dị bản. Trong các quyển Thi Lục và Thi Tuyển đều chép là :
Kết ốc, hoa biên, độc phụ thư (Dựng nhà, bên hoa, đọc sách của cha).
Riêng bản Dương Bá Cung thì chép như bạn Quên Đi :
Kết ốc, hoa biên, độc cựu thư (Dựng nhà, bên hoa, độc sách cũ).
Vậy, chúng ta nên chọn câu nào ? Câu chép trong các quyển tuyển lục thơ hay câu của Dương Bá Cung ? Tôi nghĩ : câu trong các cuốn tuyển thơ đúng hơn. Chữ Phụ 父tuy nghĩa đen của nó là cha, nhưng phụ cũng có thể để chỉ những sách của các hiền triết đời trước đáng bậc sư phụ. Còn Cựu thư thì chỉ để nói chung chung : các sách cũ, sách gì cũng được, là chỉ để đọc giải khuây. Nếu cụ chỉ đọc sách để giải khuây, chắc cụ không đến phải chịu cảnh thảm thương lúc đã về trí sĩ : Tru di tam tộc (Ba họ bị giết). Họ giết ba họ nhà cụ là kết tội cụ đang mưu tính chuyện phản nghịch. Chữ cụu thư, như vậy, chỉ là chữ đã bị chữa lại lúc sau, cho nó thành trung dung, không đụng chạm đến ai. Giờ đây, tôi nghĩ, ta nên quên chữ Phụ, chữ Cựu đi, cụ muốn đọc sách gì đó là quyền của cụ.
Cũng nên nói thêm là cụ Nguyễn Trãi đã được UNESCO vinh danh nhân kỷ niệm 600 năm ngày sinh của cụ, năm 1980 tại Paris.
Chuyện ngẫu nhiên mà ra
Cuộc đời, rốt lại, giấc kê vàng;
Thức giấc, muôn điều thảy huyễn mang.
Vào núi, giờ đây, ta chỉ thích :
Dựng nhà, đọc sách cạnh hoa trang.
Danh Hữu dịch
Chúc các bạn vui vẻ !
Danh Hữu
***
Theo em nghĩ mình nên giải thích từ HƯ với nghĩa từ nguyên của nó là đối với THỰC và xác định là nó thuộc cái thế giới HƯ song song với cái thế giới THỰC. Nếu nói như Anh Quên Đi (QĐ) là “tất cả cũng không hề thực” không có nghĩa là nó không hiện hữu mà là nó thuộc cái thế giới HƯ. Còn nếu nói như Thầy DH cho rằng HƯ là “không có gì” thì cũng không ổn bởi vì nó có chứ, có cái thế giới (cõi) HƯ riêng của nó như mạng ảo hiện nay chẳng hạn. Nghĩ như vậy và đối chiếu với bài thơ thì cũng vẫn thích hợp với tâm sự của cụ Nguyễn Trãi mà Thầy DH đã phân tích. Hai câu đầu là hồi ức về những ngày làm quan đã qua, nó là một chuỗi sự kiện có thực nhưng lại thuộc cõi HƯ so với hiện tại được diễn tả ở hai câu sau là công việc dựng lều đọc sách mới thuộc về cõi THỰC lúc ông về hưu.
Em cũng góp dịch bài thơ này để góp vui
CHUYỆN NGẪU NHIÊN
Cuộc đời như giấc mộng vừa trôi
Tỉnh giấc thực - hư chuyện đã rồi
Ẩn núi bây chừ ta chỉ thích
Dựng lều đọc sách ngắm hoa thôi!
Nguyễn Đắc Thắng
***
Ngẫu Nhiên
Cuộc đời chẳng khác giấc chiêm bao
Muôn sự xem ra có thực nào
Thích núi tìm về cho thỏa ý
Bên hoa đọc sách cạnh lều cao.
Kim Phượng
***
NGẪU THÀNH
Đời người như giấc kê vàng ấy,
Chợt tỉnh tay không muôn việc chưa.
Chỉ thích kết lều nơi núi thẵm,
Bên hoa ta đọc sách người xưa !
Đỗ Chiêu Đức
***
(Theo huynhhuuduc.blogspot.com)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)




